Sự vĩ đại đến từ những điều nhỏ bé

Chúng ta vẫn luôn mải mê kiếm tìm những khoảnh khắc tuyệt vời, vĩ đại, mà đôi khi những khoảnh khắc ấy sẽ đến một cách rất tự nhiên, đẹp đẽ gói gọn trong những thứ tưởng chừng như vô cùng nhỏ bé, bình thường.

Nhiều năm về trước, lúc còn là một tài xế taxi, có một lần tôi phải đón một vị khách vào giữa đêm khuya. Khi tôi đến nơi, toà nhà đang lặng yên trong bóng tối, chỉ trừ một ánh đèn nhỏ hắt ra từ cửa sổ căn phòng tầng trệt. Sẽ có rất nhiều tài xế đợi chờ vài phút rồi bỏ đi trong trường hợp này, nhưng tôi luôn nghĩ rằng các khách hàng có thể sẽ cần một sự hỗ trợ, bởi vậy tôi tiến đến gõ cửa. Và thời gian tôi bỏ ra cũng chỉ bằng vài phút những tài xế khác chọn cách chờ đợi trên xe.

Rồi tôi nghe thấy giọng nói yếu ớt của một phụ nữ cao niên: “Đợi một chút”. Cửa mở ra, tôi nhìn thấy một bà lão hơn 80, dáng người nhỏ bé trong một chiếc váy dài và đội trên đầu một chiếc mũ tròn nhỏ, trên tay xách một chiếc vali con.

Tôi nhận lấy chiếc vali và đỡ bà đi ra nơi chiếc taxi đang đậu. “Cám ơn vì sự tốt bụng của cậu.” – Bà lão nói. “Không có gì đâu.” – tôi trả lời. “Tôi luôn cố gắng cư xử với các hành khách của mình như cách mà tôi muốn mẹ tôi nhận được từ người khác.” “Cậu thật là tử tế!”.

su vi dai Sự vĩ đại đến từ những điều nhỏ bé

Khi ngồi trên xe, bà lão nói cho tôi địa chỉ cần đến và hỏi: “Liệu cậu có thể lái xe ngang qua khu trung tâm được không?” Tôi trả lời bà rằng đó không phải là con đường ngắn nhất. “Tôi biết, nhưng không phải vội đâu, tôi đang trên đường đến viện dưỡng lão. Tôi đã không còn gia đình”.

Tôi thấy trên khoé mắt bà đã rơi mấy giọt nước…

Tôi lặng lẽ tắt công tơ mét đi, và hỏi bà muốn đi qua những con đường nào. Khi xe chầm chập qua các nẻo đường trong thành phố, bà lão chỉ cho tôi những địa điểm quan trọng trong cuộc đời bà: Toà nhà mà bà đã từng làm thợ vận hành thang máy, ngôi nhà mà bà và chồng đã từng sống sau khi kết hôn, nhà kho mà trước đây đã từng là một căn phòng khiêu vũ, nơi bà đã đến và nhảy trong suốt thời thiếu nữ.

Sau hai giờ đồng hồ trên đường, bà lão nhẹ nhàng nói: “Tôi mệt rồi. Chúng ta về thôi.”

su vi dai 1 Sự vĩ đại đến từ những điều nhỏ bé

Ngay khi tôi vừa đến địa chỉ bà lão đưa, hai người già khác liền đi ra chỗ chiếc xe, trông có vẻ họ đang đợi bà lão. Tôi lấy vali trong khi bà đang ngồi trên một chiếc xe lăn. “Nói với tôi, tôi phải trả cậu bao nhiêu tiền hả chàng trai?” Bà lão hỏi. Tôi nói rằng bà không phải trả gì cả. “Nhưng cậu còn phải kiếm sống chứ!” “Còn có rất nhiều hành khách ngoài kia mà bà.” – Tôi trả lời và dành cho bà một cái ôm. Bà nắm tay tôi xúc động nói: “Cám ơn cậu vì đã giúp tôi tìm lại những khoảnh khắc hạnh phúc đó.”

Khi đi bộ ra xe, tôi nghe thấy tiếng đóng cửa lại, như khép lại cuộc đời một con người vậy. Ngày hôm đó tôi không đón thêm vị khách nào nữa, tôi chỉ lái xe không mục đích trên đường, lạc trong những suy nghĩ về bà lão. Sẽ thế nào nếu bà gặp phải một người tài xế nóng giận hay lãnh đạm, người mà sẽ không đủ kiên nhẫn chia sẻ với chuyến đi của bà? Tôi bỗng cảm thấy rằng chuyến xe này có lẽ là chuyện quan trọng nhất trong cuộc đời mà tôi từng làm được.

Chúng ta vẫn luôn mải mê kiếm tìm những khoảnh khắc tuyệt vời, vĩ đại, mà đôi khi những khoảnh khắc ấy sẽ đến một cách rất tự nhiên, đẹp đẽ gói gọn trong những thứ tưởng chừng như vô cùng nhỏ bé, bình thường.

Theo vnwriter.net

Biên tập viên Hương Trà

Author: Biên tập viên Hương Trà

Tên: BTV Hương Trà

Facebook Comments
Đánh giá về bài viết này!