Một thứ tình dang dở

Có lẽ em thương anh. Cho dù thứ tình cảm vốn chẳng có cái gì để bắt đầu nên cũng chẳng có kết thúc. Là cái kiểu thương mà cứ đau đáu nhìn về những phần kí ức cũ được nhắc đi nhắc lại hằng ngày như sợ nó trôi đi mất. Là mỗi ngày thức giấc, bản thân đều như đang níu giữ một cái gì đó vốn dĩ là quá khứ, là đơn phương, chẳng sợ mỏi chỉ sợ bỏ lỡ. Là cái cách mà em nhớ về anh mỗi ngày rồi mỉm cười.

Sáng nay trời có vẻ nặng trĩu, chắc sẽ có mưa. Dạo này trời hay mưa suốt anh ạ. Những con mưa không ồ ạt và nhanh chóng như những ngày hạ em ngồi bên anh luyên thuyên những câu chuyện nhỏ. Mưa những ngày này không đến bất chợt mà như báo trước, những cơn mưa cứ thưa thớt, âm ỉ mà ướt nhẹp cả lòng người. Những buổi sáng trời cũng lười chả chịu nắng, cả thành phố như lười nhát, ưỡn ẹo đến khó chịu.

Em cầm cốc cà phê đi lang thang trong sân trường.

-Không ngon như cà phê anh thường pha cho em.

“Đâu phải cà phê nào cũng được như của anh pha.”

Cũng có lần anh không đem theo cà phê tới chỗ làm, thế là em phải chạy ra quán mua. Anh cười đùa khi em bảo nó chẳng ngon, chẳng hợp với vị của em gì cả. Em lại bĩu môi. Chỉ bởi cà phê có ngon hay không có phải hoàn toàn do người pha đâu. Những cốc cà phê mua vội có 10 nghìn một cốc chẳng có tí mùi thơm nào, mà mỗi như thế là em đã không thích rồi.

Cho đến bây giờ, em mới ngây ngốc phát hiện ra rằng chỉ có mỗi cốc cà phê anh pha và đem đến, giơ cao tay rồi huơ huơ bảo: “Cà phê không?” là khiến em vui mừng và thích thú nhất.

Chỉ cần là cà phê anh đem đến cho em thì như thế nào đi chăng nữa vẫn là hương vị em thích nhất. (Ảnh Internet)

 “Anh này. Cứ thế này em quen mất. Ít hôm nữa ai sẽ pha cà phê cho em uống miễn phí mỗi ngày đây.”

“Ơ! Thì em phải tự pha chứ.”

Ấy vậy mà em vẫn lười anh ạ. Chẳng bao giờ chịu pha cà phê cho mình mỗi sáng, cũng chẳng chịu ăn sáng. Ví như hôm nay, trời không chịu nắng và em ghé tạt vào cái quán cà phê gần trường mà em chưa uống bao giờ, mua một cốc. Chấp nhận nhâm nhi mặc dù nó chả hợp vị em một tí nào.

Những ngày không có anh, điều đầu tiên em phải chấp nhận quen đấy là không được uống cà phê đều đặn mỗi sáng.

Trời đúng thật là có mưa anh ạ. Em nhét vào tai chiếc headphone đang phát bài nhạc của Lê Cát Trọng Lý.

“Anh này, trời mưa thì làm gì là thích nhất anh biết không? Là ngồi cùng nhau, nướng thịt, uống rượu và kể chuyện nhau nghe. Em thích như thế.”

“Lại mơ mộng.”

Em lại nhớ về những mẩu chuyện trước đây với anh, bất giác cười rồi vỗ nhẹ vào đầu, như cái cách anh trêu em trẻ con. Anh hay bảo em thực tế hơn người khác nhưng cũng không ít lần bảo em mơ mộng. Anh biết không, vì em chính là kẻ thực tế nhất trong số những người mơ mộng. Em biết, giữa em và anh, tồn tại một khoảng cách rất lớn, đó chính là giới hạn, là điều mà cả anh, em đều không cho phép mình vượt qua. Chúng ta, mãi mãi vẫn chỉ là anh-và-em, không thể nào hơn thế nữa.

Em tuyệt nhiên không cưỡng cầu những tình cảm vốn dĩ không nên dành cho mình. Chỉ là hôm nay, nỗi nhớ anh đè nặng cả lòng.

Anh có biết cảm giác khó chịu nhất là gì không? Là mỗi ngày thức giấc bản thân đều nghĩ về một người, nhưng lại cứ cố chấp nhất nhất không muốn thừa nhận rằng mình thương họ. Cảm giác hụt hẫng nhất là gì anh biết không? Là mỗi lần nhớ về anh, em chỉ biết quẩn quanh với những mẩu đối thoại cũ, không hơn không kém. Là những bài viết em định gửi đi nhưng rồi lại để chúng yên vị ở đấy. Chỉ bởi vì trong mỗi câu chuyện ấy, đều mang dáng dấp của anh.

Em tuyệt nhiên không cưỡng cầu những tình cảm vốn dĩ không nên dành cho mình. Chỉ là hôm nay, nỗi nhớ anh đè nặng cả lòng. (Ảnh Internet)

Chuyện của anh với em vốn là một câu chuyện dở, một thứ chuyện lưng chừng và chẳng rõ ràng. Điều ở lại chỉ là do em tự huyễn hoặc, tự nhớ rồi tại tự cố gắng vỗ yên bản thân. Như thế, em có nên gửi những bản thảo ấy đi không anh, cái cảm giác thương một phần của em ấy?

Em dạo này cũng thôi chẳng còn chấp nhất bản thân tại sao lại cứ nghĩ về anh, khi vô tình đi ngang qua một bóng dáng, hay nghe một câu chuyện nào đấy, em cũng nghĩ đến anh, nhớ những câu anh hay bảo, hay thậm chí vẩn vơ nghĩ xem nếu là anh thì anh sẽ phản ứng như nào. Em chấp nhận việc đấy như một thói quen thường nhật. Chẳng còn mảy may muốn phân tích tại sao bản thân lại như thế nữa. Nhân sinh vốn dĩ, gặp gỡ rồi chia tay. Những mối quan hệ tồn tại trong một thời điểm và hoàn cảnh nhất định như thế vốn chẳng nên vấn vương làm gì. Chỉ có điều, chẳng cho nhau một câu chuyện rõ ràng nên những gì còn lại cứ mãi âm ỉ, thảng hoặc lại ùa về, nuối tiếc mãi không thôi.

Ngoài trời cũng thôi mưa. Em lấy tay di di cốc cà phê trên bàn làm nước loan dài. Anh này, một tháng rồi, anh có từng nghĩ về em không? Cái hôm em rời chỗ làm thêm trở về với nhịp sống thường nhật của một cô học sinh cấp ba, người đàn ông như anh tại sao lại không nhìn em? Anh bảo: “Anh không nhìn thì em mới về chứ nhìn rồi sao em về.” Nhưng anh không biết, chỉ vì anh chẳng chịu cười chào em, chỉ vì anh không căn dặn em phải cố gắng thành công như nói với người khác, chỉ vì anh chẳng cho em bất kì lời hứa hẹn nào khi có dịp sẽ hẹn gặp như anh nói với người khác mà khiến em nghĩ mãi về nững điều bỏ lỡ như thế.

Một tháng, kể từ ngày em trở về với nhịp sống trước đây của mình, như trước khi gặp anh, em tất nhiên vẫn sống rất tốt, chẳng có gì thay đổi trong cuộc sống. Mà có chăng chỉ là thiếu đi một người cho em gọi “Anh ơi” chỉ để nghe tiếng đáp lại “Ơi” rồi cười thích thú quay đi. Hay có thêm nữa cũng chỉ là thiếu đi một người hay hỏi em “Cà phê không?” mỗi sáng. Em đúng thật vẫn nghĩ về anh mỗi ngày, nhưng nỗi nhớ đấy không phải dành cho anh, nó chỉ dành cho câu chuyện lưng chừng kia, cho những câu nói và điệu nhìn của anh. Em cố gắng vin vào cái suy nghĩ đấy, anh ạ. Nhưng em không làm được.

Em đúng thật vẫn nghĩ về anh mỗi ngày, nhưng nỗi nhớ đấy không phải dành cho anh, nó chỉ dành cho câu chuyện lưng chừng kia, cho những câu nói và điệu nhìn của anh. (Ảnh Internet)

Rồi thì trong cuộc đời em cũng sẽ gặp được một người, cho em tin rằng thương một ai đó chính là chẳng còn bận tâm đến tất thảy những quy tắc trước đây của bản thân, là dẫu có cố gắng bao nhiêu cũng không thể kiểm soát được mỗi lúc bất giác nghĩ về, là dù có đưa ra bao nhiêu lí lẽ thì lòng vẫn cảm thấy nhói đau. Là em thương anh. Nhưng thật may mắn là em không ấu trĩ đến độ không còn nhớ anh là người đàn ông đã có gia đình. Và cũng thật trêu ngươi anh à, em không đủ sức để ngăn mình thôi không tiếc nuối, thôi không nghĩ suy, thôi không ích kỉ muốn gặp lại anh. Một mình em, cố gắng vật vã bình lòng mỗi ngày để mỗi lần nghĩ về anh là mỗi lần mỉm cười vì những điều đã từng tồn tại. Em cố gắng thỏa thuận với những ngổn ngang trong lòng. Nếu em dần thôi không bận lòng vì những điều ấy nữa chắc sẽ thật tốt, đúng không anh?

Anh, nhưng nếu ngộ nhỡ, một lúc nào đấy, em không còn đủ sức để nói lí với chính mình nữa mà chạy đến bên anh thì có rẻ rúng lắm không anh? Em đùa đấy. Chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra đâu. Em nói rồi còn gì, em sẽ không cố chấp cưỡng cầu những thứ tình không là của mình. Bởi biết trước sẽ đau thì cớ sao còn ngu ngốc bất chấp cơ chứ? Một đời dài như thế, em vẫn còn nhiều thời gian để quên được anh. Không vội!

Tác giả: CFB

 

Author: Chi hội tỉnh Quảng Ngãi

Facebook Comments
Đánh giá về bài viết này!