Một màn mưa – thơ Phong Tâm

Mưa ướt em rồi anh mây ơi
Sao anh nỡ để cho mưa rơi
Mưa rơi, rơi mãi, lòng em lạnh
Lạnh buốt da em, buốt sắc trời!
 
Lạnh cóng em rồi anh mây ơi
Đời em ngắn lắm, như anh thôi
Nhưng anh phiêu bồng theo làn gió
Còn em đứng đây, mãi nhìn trời.
 
Tê tái lòng em anh mây ơi!
Qua miền đất lạ anh rong chơi
Anh đã gặp ai mà nặng trĩu
Ta gặp nhau rồi, qua mưa rơi
 
Mưa rơi cho cõi lòng em lạnh
Mưa rơi cho tồn tại khoảng cách
Khoảng cách là một màn nước
Một màn nước tàn nhanh
Anh cũng tan nhanh.
Tác giả: Phong Tâm
Chi hội Tp. Hà Nội

Author: Chi hội Tp. Hà Nội

Facebook Comments
Đánh giá về bài viết này!