Ly Coffee Mùa Thu – Thanh Trang

Cà phê buồn mà trở nên đắng, nắng Thu buồn mà nhả cả mưa Ngâu, còn lòng tôi buồn mà trở nên nặng trĩu.

Người ta thường uống cà phê vào buổi sáng trong lành, để đón chào ngày mới cùng với cái vị nồng nàn hòa quyện vào mùi hương dìu dịu. Hay vào một buổi tối hoặc lúc nửa đêm, dưới con phố khuya để cảm nhận cái vị đắng của cà phê trong cái tĩnh mịch của màn đêm cô quạnh. Còn tôi, một người khác thường với khẩu vị khác thường, tôi thưởng cà phê vào một buổi trưa với cái nắng nhạt của mùa Thu rơi khẽ.

Quả thật đặc biệt, cái vị cà phê trưa. Nó làm cho mùa thu thêm tình tứ, và làm cho tôi rung động trước em – cô gái mùa Thu.

Đẹp thật! Tôi thốt lên với đôi mắt cứ chằm chằm nhìn ngắm em thích thú. Ly cà phê cứ thế tan trong tôi rồi bỗng nhiên ngọt đến lạ thường. Là em, chính là em đã thêm đường cho nó. Tôi phát hiện ra mà vui sướng như Colombo phát hiện ra châu Mĩ, hay Thomas Edison phát minh ra đèn điện vậy. Một thế giới mới đã thay đổi cuộc đời tôi, sưởi ấm trái tim tôi, đó là em – thế giới của riêng tôi.

… Ly cà phê mùa Thu, tôi nhâm nhi từng giọt rồi trầm tư đếm những chiếc lá rơi vì thiếu nhựa sống. Tôi tìm em. Cũng chỗ này, ly cà phê này nhưng sao đắng đến thế? Phải rồi, em đã quên bỏ đường vào trong tôi. Cà phê buồn mà trở nên đắng, nắng Thu buồn mà nhả cả mưa Ngâu, còn lòng tôi buồn mà trở nên nặng trĩu.

Thu rơi, cà phê đắng còn tôi đau. Nỗi đau hoang hoải, giằng xé tim tôi. Tôi chờ em, cô gái mùa Thu. Chờ em trở lại để cà phê  của tôi dịu hơn. Tôi chờ!

Từ khi ấy cà phê trưa đã trở thành thói quen của tôi. Và đặc biệt lại vào mùa Thu tôi chờ em đến cùng với vị cà phê”đắng dịu”.

Tác giả: Thanh Trang

Author: Chi hội tỉnh Bắc Ninh

Facebook Comments
Đánh giá về bài viết này!