[Cuộc thi] Chuyện tôi chưa kể – Tác giả Thương Trương

Những tấm bằng khen xếp một cách ngay ngắn cho đến khi đầy cả tủ mất rồi. Tôi kiêu hãnh đến nỗi ra đường chỉ có ngẩng cao đầu mà đi, bởi vì tôi biết trong thâm tâm tôi đã chiến thắng. Phải chăng khi leo lên đến mức cao nhất người ta vẫn chưa thỏa mãn, người ta vẫn muốn tạo ra một thứ gì đó cao hơn để chinh phục? Phải chăng chẳng bao giờ là quá đủ với một người? Tham vọng của con người quả là vô hạn. Tham vọng của tôi ngày ấy của tôi cũng thật quá lớn…

Chiều nay mưa nặng hạt, ào ào trút xuống thành phố. Bầu trời xám xịt và mây mù, bầu trời cho con người ta cảm giác gì đó khó tả, một cảm giác buồn không thành lời. Ngồi bơ vơ giữa phố phường trong một quán bên lề, ồn ào, náo nhiệt. Trong lòng thì lại tĩnh mịch đến khó tả. Đôi lúc trong cuộc sống này giữa những xô bồ cần lắm một khoảng trời bình yên. Khi ta lớn lên, ta mới chợt nhận ra những gì là quá khứ của thời trẻ trâu bao giờ cũng là một khoảng trời rực niềm tin và hi vọng, giống như bầu trời ửng hồng sau cơn mưa ẩn hiện chút mịn màng của tạo hóa.

Ngày chủ nhật vắng không người, tôi lặng lẽ trong căn phòng 16m2, cô đơn đến lạ! 18 tuổi tôi đã trải qua biết bao mưa gió, biết bao giông tố và bao lần lên đến đỉnh cao rồi vùi dập không thương tiếc. Đời chẳng cho không ai cái gì. Khi cuộc sống cho ta cái gì chắc hẳn cũng đã lấy đi của ta không ít. Mùa thu chìm vào cơn mơ của những mộng tưởng. Mùa thu năm nay, tôi xách ba lô lên đường vào Sài Gòn, bỏ lại cả một vùng thanh xuân cấp 3 tươi đẹp. Tôi mang theo những niềm tin và hoài bão, cả những hi vọng cao vời.

Đã từng có nhiều lần, tôi mơ về một sự hoàn hảo không đáng có. Một sự hoàn hảo hoang đường hết mức có thể. 15 tuổi đã xa nhà học ở trường chuyên, với tôi đó là những năm tháng đầy kỉ niệm: vui có, buồn có, sung sướng có, đau khổ có. Nhưng thường là buồn nhiều hơn. Giấc mơ màu hồng trong trường chuyên của tôi biến mất gần như ngay tức thì qua những kì thi. Phải, học trường chuyên, nếu bạn không là thành viên của đội tuyển học sinh giỏi, bạn chỉ là một cái bóng nhạt nhòa, bạn sẽ chỉ giống như những đứa học trường ngoài và khoác lên mình cái danh chuyên thôi. Tôi vươn lên, tôi cố gắng để chứng minh cho mọi người thấy tiềm năng của mình qua những cuộc thi. Từ cấp tỉnh, cấp khu vực cho đến cấp quốc gia. Cho đến lúc tôi trở thành người đứng vị trí thứ nhất, cho đến khi tôi có một vị trí quan trọng nhất trong lòng thầy cô. Tôi vẫn chưa thỏa mãn. Bởi tôi muốn trở thành một người hoàn hảo, hoàn hảo về mọi mặt. Đó là suy nghĩ của tôi hay là do mọi người xung quanh áp đặt lên cho tôi, tôi cũng không biết nữa. Chỉ biết ngày ấy, những năm tháng mà người ta cho là thanh xuân tươi đẹp, tôi dành trọn để học hành, không chơi bời, không la cà trong những quán nước, không thơ thẩn trên con đường thành phố vào những buổi tối cuối tuần, không tham dự bất kì môn thể thao nào dù tôi cũng khá là giỏi thể thao. Ngủ vào lúc 11 giờ rưỡi tối và dậy lúc 4 giờ để học bài không phải là điều dễ dàng với một đứa học sinh lúc ấy. Nhiều lúc giật mình thức giấc lúc 2 giờ sáng giữa cơn mưa nặng hạt, lòng trống vắng chỉ muốn òa khóc không có lí do mà cũng lê đến bàn lấy vở ra học bài. Cuộc chiến để giành vé quốc gia ngày ấy là một cuộc chiến khốc liệt. Nhất là khi tôi chỉ là cô bé lớp 11 cạnh tranh với đàn anh, đàn chị lớp 12, cả một khoảng cách xa vời khó lấp đầy. Tôi học như điên quên cả kì nghỉ hè mấy tháng mà bạn bè mong đợi. Và rồi tôi vào được đội tuyển. Tôi tiếp tục cày cận lực trong hơn 2 tháng để củng cố niềm tin ở thầy. Một ngày của tôi lặp lại trong vòng tròn sáng học bồi dưỡng, trưa về ăn cơm, chiều học bồi dưỡng trên trường, tối ăn xong lại học tiếp. Không gặp bạn bè nào cả chỉ để dành thời gian cho việc học. Ngay cả trong giấc mơ, tôi cũng mơ về cuộc thi ngày ấy, nhiều lúc trở thành ác mộng không dứt khiến tôi sợ hãi môn chuyên hơn là thích thú. Khiến tôi lo sợ hơn là ao ước như trước. Mọi nỗ lực được đền đáp, tôi đạt giải nhì quốc gia, cái giải mà từ trước cho đến thời điểm ấy cũng như về sau, số lượng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Tôi sung sướng vô ngần, tôi cảm thấy cuộc sống lúc ấy tràn ngập màu hồng, một màu hồng đủ bao trùm lấy tâm trí trẻ con và ngây thơ của tôi lúc ấy. Hân hoan tận hưởng niềm vui chiến thắng và đắm chìm trong thế giới cảm xúc của riêng mình. Tôi nghĩ mọi thứ giờ thật hoàn hảo. Một học sinh gương mẫu, một đứa con ngoan làm ba má tự hào, một học trò xuất sắc trong mắt bạn bè và thầy cô, cũng là một người sống có nguyên tắc và trách nhiệm. Tôi còn mong đợi gì nữa chứ? Phải, tôi chẳng mong đợi gì hơn, vì nó đã thật hoàn hảo, không vết tì. Nhưng lạ thật! Cảm giác vui sướng ấy tan nhanh như sương mù Hà Nội ngẩn ngơ khi thu về, chỉ kịp để lại chút luyến tiếc không thành lời cho lòng người. Sao lại thế nhỉ! Tôi tự hỏi với lòng sao cảm giác ấy qua đi quá nhanh như thế, và tôi chẳng còn cảm nhận nó vào những ngày sau như thế nào. Chẳng phải tôi đã rất cố gắng để có cái danh hiệu ấy hay sao. Cứ ngỡ như tôi sẽ mang cái niềm vui chiến thắng ấy lâu hơn mới phải chứ. Những tấm bằng khen xếp một cách ngay ngắn cho đến khi đầy cả tủ mất rồi. Tôi kiêu hãnh đến nỗi ra đường chỉ có ngẩng cao đầu mà đi, bởi vì tôi biết trong thâm tâm tôi đã chiến thắng. Phải chăng khi leo lên đến mức cao nhất người ta vẫn chưa thỏa mãn, người ta vẫn muốn tạo ra một thứ gì đó cao hơn để chinh phục? Phải chăng chẳng bao giờ là quá đủ với một người? Tham vọng của con người quả là vô hạn. Tham vọng của tôi ngày ấy của tôi cũng thật quá lớn.

Năm học 12 đến thật nhanh, một kì thi nữa lại bắt đầu. Cuộc chiến này kết thúc, cuộc chiến khác lại ập tới. Việc học của tôi cũng là một cuộc chiến ngay giữa ngôi trường này, không cân sức và kẻ thua phải ở lại đường đua. Kì thi tỉnh với tôi thật dễ dàng. Thầy tôi kì vọng ở tôi không phải là top 8 để lọt vào đội tuyển quốc gia nữa mà phải là giải nhất, giải nhất tỉnh. Tôi bước vào kì thi ấy một cách tự tin hết mức có thể, điều tôi phải làm là đoạt giải nhất, thế thôi. Và quả thật, tôi đứng nhất! Nhưng cái cảm giác ấy cũng trôi qua mau như chưa hề tồn tại. Phải chăng cảm giác chiến thắng một thứ gì đó là cảm giác nhất thời của con người? Những thứ đau khổ thường ở lại với chúng ta lâu hơn, thấm nhuần trong kí ức cả ta bền bỉ hơn? Và những giọt nước mắt thì đọng lại sâu trong khóe mắt hơn là nụ cười? Lần này vào đội tuyển quốc gia, thầy kì vọng tôi phải đạt giải nhất quốc gia. Đó là điều không tưởng cho ngôi trường của tôi và cho chính bản thân tôi. Bởi trước nay chưa ai làm được điều đó cả. Sự kì vọng ấy như bậc thang nặng đè lên tâm trí, lê theo từng bước chân của tôi trong suốt 2 tháng học quốc gia. Vòng tuần hoàn ngày học 12 -14 tiếng của tôi tiếp tục lặp lại. Nhiều lúc tôi cũng chẳng biết tôi đang theo đuổi cái gì nữa, tương lai nào cho tôi? Tương lai mà tôi hi vọng liệu có thực sự tốt. Và nhiều lúc trong cơn mơ giật mình tự hỏi mình học như điên là vì cái gì, để được cái gì? Để được mọi người ngưỡng mộ, để đứng trên bục nhận những tấm bằng khen và những tràn vỗ tay của bạn bè. Chỉ thế thôi sao. Cái tôi mong chỉ là danh vọng đó thôi sao. Nghĩ lại đó là những năm tháng học hành hăng say và sôi nổi, đầy đố kị và bồng bột của tuổi trẻ. Những năm tháng chỉ muốn hét lên hãy nghỉ ngơi một chút trên con đường này. Những cơn đau đầu ngày một kéo đến nhiều hơn, đè nặng đến tê dại cả người. Thử hỏi làm sao không tê dại cho được, mỗi ngày ngồi ngần ấy thời gian trên ghế, nhiều lúc chỉ muốn dán vào đó thôi. Tối sợ hãi nghĩ đến một ngày trở nên điên dại vì đầu óc không được nghỉ ngơi. Có những lúc bất lực chỉ muốn buông xuôi mặc kệ tất cả, mặc kệ ngày mai có bài kiểm tra, mặc kệ ngày mai học bài mới mà ngủ một giấc thật ngon. Ấy thế mà sự sợ hãi bị điểm kém lại mạnh mẽ hơn, đánh thức tôi phải tiếp tục học cho xong. Phải thú thật rằng chẳng ai ép tôi học cả, chẳng ai trong gia đình bắt tôi phải đạt được danh hiệu nào danh hiệu nọ, chỉ là tôi tự áp đặt lên cho bản thân mình thôi. Thật là ngốc mà. Tôi tự hỏi trong những năm tháng thanh xuân ấy, có bao nhiêu người cũng có suy nghĩ và cảm giác giống tôi, có những trăn trở không phải của tuổi 17 mà là của tuổi 30 như thế hay không? Một cuộc sống chưa biết thế nào là vị cuộc đời đã lăn xả trên nền hạnh phúc mù quáng đến thế. Tự bao giờ.

Niềm tin mọi người dành trọn cho tôi, ánh mặt mọi người đổ dồn cả vào tôi. Tôi sợ hãi thụt lùi lại trước những ánh mắt hi vọng ấy. Không biết vì tôi đã quá sợ hãi hay là do tôi quá tự kiêu hay không mà tôi đã làm bài thi một cách không mấy khả quan. Ngày ấy tôi đã coi trọng thành tích một cách quá đáng, với tôi trường học là một cuộc cạnh tranh và muốn chiến thắng phải là kẻ mạnh, phải trụ lại trên sự gục ngã của người khác. Có lẽ những thất bại ngày ấy đã nhào nặn nên tôi của hôm nay. Mọi vinh quang và sự tự hãnh diện của tôi bị dập tắt sau một đêm, cái đêm tưởng chừng như dài vô tận, cái đêm thiết nghĩ rằng nó đã lấy đi của tôi quá nhiều thứ nhưng tận sâu trong nó cũng để lại cho tôi chút ít gì đó. Tôi nhận được tin mình không có giải. Chén cơm trên tay như nặng cả ngàn cân đè lên trong tâm trí, tôi khuỵu xuống như không còn chút sức lực nào để trụ lại thêm nữa. Những giọt nước mắt lăn dài trên má, lăn xuốn ướt cả áo và cánh tay. Tôi hận cuộc đời sao bất công với tôi đến thế, bất công với những gì tôi đã nổ lực, nổ lực hơn gấp nhiều lần những gì người khác đã làm. Vậy mà kết quả thì sao chứ? Tôi lại là người thất bại, đáng nhẽ ra tôi phải là người chiến thắng. Tại sao? Tại sao? Hàng ngàn câu hỏi tại sao ẩn hiện trong đầu óc tôi lúc ấy. Tôi như người mất hồn, không muốn ăn. Không ra khỏi phòng kí túc xá và không đi học trong 3 ngày liền. Tôi nghĩ mọi thứ đã kết thúc với tôi từ khoảnh khắc ấy, mọi hi vọng và con đường trước mặt của tôi đã chấm dứt rồi, tuyệt vọng cho cuộc đời, tuyệt vọng cho mọi thứ xung quanh. Tôi không dám nhìn mặt người khác chứ đừng nói chi là nhìn mặt người thân trong gia đình. Tôi nghĩ mình chẳng còn mặt mũi nào để nhìn mặt họ nữa. Hình tượng tôi cố xây đắp trong lòng mọi người đã tan vỡ rồi, hình tượng một người hoàn hảo ngày trước đã không còn sau một đêm. Tôi biết nhiều người đã thất vọng. Cảm giác khi bạn leo lên đến đỉnh cao nhất được mọi người ngước nhìn ngưỡng mộ, bỗng nhiên bạn vấp ngã mà ngã thật đau, bị dìm xuống tận cùng của sự thất vọng, bạn cảm giác như thế nào? Cảm giác đó thực sự đáng sợ! Cảm giác như mất tất cả vậy! Chẳng ai muốn thất bại, muốn là người thua cuộc cả. Ai cũng muốn là người chiến thắng. Cái suy nghĩ tiêu cực như của một đứa trẻ nhỏ nhoi ấy, đứa trẻ ấy là sản phẩm thượng hạng của trường học, đứa trẻ tội nghiệp ấy coi thất bại là một thứ gì đó không được phép tồn tại. Bởi vì trước đây chưa bao giờ nó phải nói ra cụm từ thất bại, chưa bao giờ nó nghĩ đến cảm giác thất bại. Người ta dạy nó thất bại là thứ gì đáng xấu hổ và nếu trong một cuộc thi anh thất bại anh chỉ là một kẻ thua cuộc mà thôi. Tôi đã phải suy nghĩ rất nhiều, tôi đã phải ở một mình rất lâu để nghiệm ra rằng: thất bại chỉ là một bước lùi tạm thời của thành công. Tại sao chúng ta không xem nó là một trạm dừng để hồi sức và rồi lại tiếp tục lên đường. Sau thất bại kì thi quốc gia năm lớp 12, tôi nghĩ đó là con đường cuối cùng của tôi. Nhưng làm gì có con đường nào là cuối cùng. Nơi người ta thường gọi là cuối con đường thực chất lại là nơi bắt đầu một con đường mới, tuy khó khăn hơn nhưng cũng đầy mật ngọt.

Suốt ba năm cấp 3 mải miết chạy theo những cuộc thi, tôi biết đâu rằng mình đã bỏ qua nhiều thứ đến thế. Bỏ qua những buổi tối thơ thẩn ở quãng trường, những cuộc liên hoan vui nhộn, những chuyến đi của thanh xuân. Bao nhiêu lần từ chối cơ hội để lưu giữ lại từng kỉ niệm đẹp nhất thời học sinh. Bao nhiêu lần không dám nói ra mình thích ai đó cũng chỉ vì cái tiêu chuẩn sách vở áp đặt, cũng chỉ để dành thời gian cho việc học mà đánh mất đi mối tình đầu ngây thơ. Tôi đã luôn giữ quan điểm rằng việc học tập chẳng có gì là đáng tiếc cả. Cái tiếc là không dành thời gian thật nhiều để học. Nhưng một sản phẩm hoàn hảo của trường học như tôi đã áp đặt cái điều ấy vào cuộc sống một cách tuyệt đối đến tận giờ tôi cũng thể hiểu nữa. Cuộc sống không phải là một đường đua của những chú ngựa hiếu chiến, cũng không phải là mảnh đất màu mỡ cho những chú trâu chỉ biết đi cày. Nó là một quá trình. Vậy sao cứ phải chạy khi không có ai đuổi theo bạn. Nếu như chạy nhanh như thế cho đến một lúc nào đó, chẳng những ta không biết mình đang ở đâu mà còn quên cả cái đích mà mình định đến nữa.

Bạn vấp ngã chẳng sao cả. Quan trọng là bạn biết đứng lên. Bạn không nằm ì ra đó chờ người ta dẫm đạp lên bạn. Tôi chợt nhận ra sau mỗi cuộc thi cái quan trọng nhất không phải là bạn đạt giải gì mà cái quan trọng nhất là bạn đã học được những gì từ nó. Để nhận thức được điều này với tôi là cả một quá trình gay go, phải đánh đổi bằng một cái giá thật đắt. Tuổi trẻ mà, vấp ngã rồi đứng lên, rồi vấp ngã rồi lại đứng lên. Chẳng có gì là hoàn hảo cả, từ hoàn hảo là một từ không tưởng hay nói thực là viễn tưởng đối với con người. Bạn biết không, trường học không phải là tiêu chuẩn kiểm tra sự hoàn hảo của bạn. Vì đơn giản chẳng có tiêu chuẩn nào như thế cả. Mỗi lần bạn vấp ngã là một cơ hội cho bạn hoàn thiện mình hơn để lần sau không phải ngã ở ngay chỗ ấy nữa. Bạn vẫn biết sau một đêm dài thì bình minh vẫn hiện lên mà, cầu vồng chính là món quà tạo hóa ban cho những cơn mưa rào. Cầu vồng của bạn chính là thanh xuân, là tuổi trẻ. Nó qua nhanh lắm. Nó không thèm ngoảnh mặt nhìn chúng ta thêm một lần nào nữa đâu. Một lần thất bại là một lần nhận ra rằng tuổi trẻ đang trôi qua. Khi bạn đã lớn, sức đề kháng với thất bại của bạn sẽ cao hơn. Bạn sẽ tránh được những thất bại trẻ con ngày trước nhưng bạn cũng sẽ chẳng còn sẵn sàng xông pha khi biết cơ hội thành công là rất thấp. Đôi lúc trong một phần nghìn cơ hội vẫn có những tia sáng thành công.

Khi bạn đã dám đứng lên rồi. Mọi thứ sẽ khó khăn hơn cả khi bạn gục ngã. Bạn sẽ bắt đầu lại từ con số không, xem như chưa có gì. Có lẽ những thất bại ngày ấy vẫn luôn nuôi dưỡng trong tôi một niềm tin mãnh liệt hơn về cuộc đời, dạy tôi cách sống thật tích cực. Khi tôi đứng lên từ thất bại của kì thi quốc gia, tôi nhận ra kì thi đại học đang tới gần. Bạn bè của tôi đã đi được một nửa chặng đường ấy rồi mà tôi thì dường như chưa bắt đầu. Nhưng khi tôi đã đứng lên lại, tôi cảm thấy mình mãnh mẽ hơn nhiều, cứng cáp hơn nhiều. Những câu hỏi bấy lâu tôi luôn tự đặt ra trong đầu, đến lúc ấy đã có thể tự trả lời cho chính bản thân mình. Và rồi cái cây non nớt ngày ấy, cái cây chỉ biết hướng về một phía ấy cũng lớn lên, đậu đại học với số điểm 27.5 cao nhất tỉnh. Vinh quang lại trở về với tôi, lần này tôi chỉ coi nó là một cộc mốc chứ không phải là một điểm dừng chân như trước đây nữa. Ánh mắt mọi người một lần nữa đổ dồn về phía tôi, nhưng tôi cảm thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Quả thật khi ta không đặt nặng thành tích hay kết quả, thứ ta đạt được lớn hơn nhiều so với mong đợi. Cuộc sống phải có những đổi thay thì con người ta mới nhận ra giá trị của những phút giây đã trôi qua và quý trọng những phút giây này. Cuộc sống bên ngoài trường học là cả một chân trời xa lạ và đầy bão tố.

Khi nhìn lại chặng đường ngày ấy để trở thành sinh viên của đại học luật, một trong những ngôi trường đào tạo luật hàng đầu. Tôi phải thầm cảm ơn thất bại ngày ấy. Bởi vì nó đã thức tỉnh tôi. Nhiều lúc tự hỏi nếu không có thất bại trong kì thi quốc gia năm cuối cấp, cho đến bao giờ tôi mới nhận ra giá trị thực sự của cuộc sống, cho đến bao giờ tôi mới có thể trưởng thành được. Tôi biết giờ có rất nhiều bạn đang hoang mang tìm giá trị cuộc sống của chính bản thân, hi vọng thành công và nơm nớp lo sợ thất bại. Tôi đã từng trải qua, nên cảm nhận được rất rõ ràng. Nhưng đừng quá lo lắng. Bạn thất bại trong một kì thi, bạn làm hỏng một bài kiểm tra, điều đó chẳng là vấn đề. Cùng lắm bạn sẽ nhận được ít điểm, mất mặt với bạn bè thầy cô rồi qua đi, lần sau gỡ gạc lại. Nhưng trên đường đời bạn sẽ học được nhiều hơn thế, cái giá của nó là một bài hộc, có thể nhẹ cũng có thể rất đau lòng, và rồi bạn sẽ phải tự chịu trách nhiệm với chính mình. Không chỉ phải biết đứng lên mà bạn còn phải học hỏi từ thất bại của người khác nữa. Chẳng ai có đủ thời gian để học từ chính tất cả thất bại của mình. Nếu bạn là người còn trẻ, đừng chần chứ, thà bạn quyết dịnh vội vàng và sai còn hơn đứng đó chờ cái sai nó tự đến với mình.

Không có cuộc sống và sự nghiệp của ai là hoàn hảo cả. Mỗi người đều tự xây nên câu chuyện cho chính bản thân mình. Con đường không vết tỳ chưa chắc là con đường tốt nhất. Tôi cũng đã hoang mang đi tìm chân lý sống thực sự cho những năm tháng tuổi trẻ, một lần ngã đau đã thông suốt cái đầu óc ngu muội của tôi rất nhiều. Đương nhiên tôi chẳng hi vọng nó sẽ tái diễn một lần nữa, tuổi hai mươi có thể vẫn còn đứng lên một lần nữa đấy. Nhưng khi bước sang tuổi ba mươi điều thật khó có thể xảy ra. Học từ thất bại, đừng học từ thành công. Đó là câu nói của Jack ma mà tôi rất tâm đắc. Một lần vấp ngã, chính là một lần cơ hội để đứng lên. Học sinh trường chuyên, hãy thử đối mặt với thất bại một lần, bỏ qua cái tôi, bỏ quan những rào cản phong kiến, sống thật với chính mình. Như tôi đã một lần từng…

Tôi viết những dòng này, chí ít có thể tìm thấy một chút đồng cảm. Chỉ cần một người đồng cảm thôi, ấy cũng thực là thành công rồi. Hi vọng nhiều bạn sẽ có thể nhận ra bài học này sớm hơn, đừng quá muộn màng như tôi. Khi nhận ra thì cũng đã đến lúc phải chia xa rồi. Cố gắng và niềm tin, và cần lắm những con người mạnh mẽ.

Thương Trương 

Biên tập viên Hương Trà

Author: Biên tập viên Hương Trà

Tên: BTV Hương Trà

Facebook Comments
Đánh giá về bài viết này!