Cô gái của tôi…

   

Như vậy có mệt không?

Hay em giấu nỗi buồn vào tim, chỉ em biết và chẳng có ai hay ?

Ở tuổi mười tám đôi mươi, em đừng chịu đựng nhiều quá. Em nói em không muốn làm tổn thương ai, thì cũng đừng làm đau chính mình. Thế giới ngoài kia bao la rộng lớn, rồi em sẽ biết, em phải yêu bản thân, lo cho mình trước, sau đó mới toàn tâm toàn ý yêu người khác được.

Cuộc đời vô hạn, thanh xuân hữu hạn, em hãy mở lòng đón tia nắng của yêu thương. Có thể thật khó khăn, nhưng có vậy em mới khiến cho trái tim rạo rực tuổi trẻ thêm một chút. Em còn trẻ, tại sao cứ để mình vẫy vùng trong những lo âu, buồn bã ?

21h.
Bầu trời đầy sao, nhà nhà rạng đèn. Em rủ cô bạn thân đến sân cỏ đầu phố. Ngả mình lên bãi cỏ mát rượi, ngước lên trời cao vô định, em nói với cô bạn :

– Cậu biết tớ muốn gì nhất không?

Cô bạn thân bên cạnh nói em nghe về ngày xưa của hai đứa, về những ước mơ, khát khao của em một thời. Em mỉm cười, nụ cười chạm ướt ánh trăng. Có lẽ em vẫn ôm ấp giấc mộng hồn nhiên năm đó, nhưng bây giờ em đủ hiểu em muốn gì. Em chỉ muốn được hạnh phúc, mọi người xung quanh em cũng thật hạnh phúc.

Em là một cô gái sống như cỏ dại. Nhỏ bé, không đặc biệt nhưng mạnh mẽ và kiên cường. Em thích tự do tự tại, để tâm hồn trôi lãng cùng gió mây. Em cho rằng em chẳng cần ai, một mình em đủ ổn, chỉ cần em sống vì người khác.

Như vậy có mệt không?

Hay em giấu nỗi buồn vào tim, chỉ em biết và chẳng có ai hay ?

Một ngày kia , chẳng may người ta tàn nhẫn với em, phụ lòng tốt của em, em sẽ phải gánh gồng một mình. Người ta không biết em đau, bởi họ vẫn đinh ninh em quá mạnh mẽ, chẳng điều gì làm em tổn thương đâu.

Liệu em có đủ sức?

Em có thể không cần ai bên cạnh mình hàng ngày, nhưng em cần một người hiểu em, tin em, quan tâm em những lúc lòng em đầy bão giông, có biết không? Cô gái của tôi, không cần quá mạnh mẽ. Buồn thì khóc, vui hãy cười, đón nhận yêu thương và trao gửi yêu thương. Vì mình, vì chúng ta, phải sống thật tốt. Có thể em không cần ai bên em, nhưng em hãy là người mà người ta luôn cần.

Cuộc đời vô thường thế, nhưng ai rồi cũng được hạnh phúc. Nhất định, em sẽ hạnh phúc!

Gửi em vào một chiều thương nhớ…

Eri

 

Facebook Comments
Đánh giá về bài viết này!