Sinh viên rồi, con mới biết thế nào là nhớ NHÀ…

Mẹ ơi, sinh viên rồi, con mới biết thế nào là nhớ nhà. Càng đi nhiều mới thấy trân trọng những giây phút ở nhà, cùng cả nhà ăn bữa cơm đúng khẩu vị...

Tình Cũ

Một năm, em chứng tỏ được em là kẻ thất hứa. Em từng hứa với lòng là sẽ nhớ tất cả về anh nhưng giờ đây em cũng không còn nhớ rõ ngày sinh...

Dưới mái hiên…

Con, tựa đầu vào đây rồi bình thản con nhé! Tuổi trẻ của con còn đẹp lắm, bạn bè và công việc của con còn nhiều điều mới mẻ chưa khám phá lắm. Nên...

BỮA CƠM NHÀ…

Có hàng ngàn lí do để ta không chọn bữa cơm gia đình là số một, bởi điều gì cũng có lí lẽ riêng của nó. Nhưng có một điều là ta sẽ chẳng...

VỠ…

Tình đầu đẹp, nhưng dễ vỡ, khó quên và mãi mãi chẳng bao giờ tìm lại được những cảm giác như ngày xưa. Em nhớ cảm giác an yên tựa đầu vào vai anh...

Khi đã say Hà Nội – Hiền

Mình vẫn chưa biết sẽ làm gì với cảm giác khó khăn khi biết chắc sẽ phải rời xa Hà Nội vào một ngày nào đó. Nhưng mình biết chắc rằng thành phố xứng...

Cạm bẫy tuổi đôi mươi

Thời gian dần trôi, tuổi đôi mươi cũng ngả màu, sau khi tắm những cơn “mưa rào”, trải qua những đợt “cảm lạnh” và “cảm nắng”. Tuổi đôi mươi bị tổn thương và để lại nhiều vết sẹo, nhưng đổi lại đã vững chãi, trưởng thành hơn rất nhiều, ghói ghém được nhiều thứ và cất vào hồi ức mang tên “tuổi trẻ”.

Cánh đồng quê

Tôi vào đại học, gửi lại tuổi thơ với những trò tinh nghịch sau lưng, vẫy tay chào những cánh đồng lúa khắp nẻo đường ngang qua rồi chập chững làm quen với thành...

Chiếc cúc áo của anh

Chúng ta ngồi bên nhau, kể nhau nghe những chuyện mà khoảng cách địa lí không cho phép ta nhìn thấy cuộc sống của cả hai. Rồi anh ăn cơm, nhìn nước ăn ngon...

Dở dang

Thời gian chưa bao giờ xóa nhòa đi kí ức chẳng qua chỉ vì chúng ta không nghĩ về nó nữa đấy thôi. Riêng tôi, cơn ác mộng thời thanh xuân sẽ chẳng bao...

Có thể bạn muốn đọc